Hạnh phúc chỉ cách nửa mét

00:54 |

Bố mẹ gọi điện bảo ra thành phố thăm tôi. Bố mẹ ở mãi trong quê, đây là lần đầu tiên ra thành phố.

***
Tôi nói với bố mẹ qua điện thoại, nhà con chật lắm, khi nào bố mẹ ra ở khách sạn cho thoải mái.
Bố mẹ bảo, bố mẹ có đi du lịch đâu mà ra ở khách sạn, ở nhà chật một tí cũng chẳng sao.
Tôi biết tính bố mẹ, không nói thêm gì nữa.

Nói đến nhà, tôi thấy tủi thân. Anh em trong đơn vị, nhiều người đã thay đổi nhà mới, mỗi tôi vẫn ở chỗ cũ.
Bố mẹ đến lúc chạng vạng chiều, mang ra nhiều đặc sản địa phương, toàn những thứ tôi thích ăn. Mẹ tôi cười nói, mẹ biết con thích ăn những thứ này, sợ nặng không mang nhiều, lên xe mới biết vẫn có thể mang nhiều hơn. Tôi cười, để lần sau mẹ ạ. Bố tôi đứng một bên, không nói gì, chỉ cười.
Ăn cơm tối, bố mẹ trách tôi bày vẽ, làm nhiều món quá! Tôi tươi cười gắp thức ăn cho bố mẹ nói, nếu bố mẹ ngày nào cũng ở đây, con không mua nhiều thức ăn thế này đâu. Bố tôi nói, thành phố với nhà quê đúng là khác nhau, trên đường đi ô tô đến đây, bố nhìn lóa cả mắt. Tôi nói, quê mình cũng có nhiều thay đổi chứ ạ. Mẹ tôi nói, nhiều, nhiều lắm, chỉ có bố mẹ anh không thay đổi mấy.
Tôi biết mẹ tôi ngầm trách tôi, nụ cười trên mặt biến mất.
"Con li dị rồi?" Mẹ tôi hỏi.
Tôi gật đầu. Nụ cười trên khuôn mặt bố tôi ngưng đọng luôn.
"Sao bảo li dị là li dị, hả con?" Mẹ tôi thở dài, "đúng là thời thế thay đổi rồi, có nhiều việc bố mẹ chả bao giờ nghĩ tới".

"Thôi, không nói chuyện này nữa, ăn cơm đi". Bố tôi cúi đầu nói.
Tôi cúi gằm mặt, nhìn căn hộ chật hẹp nghĩ, lẽ ra mình có thể đổi căn hộ to hơn.
Bố mẹ nói sang chuyện nhà quê. Ở quê nhà cửa rộng rãi, có sân, có giếng, có vườn, thích thật. Có lẽ đó là nguyên nhân bố mẹ không thích ra thành phố. Năm ngoái tôi về thăm quê. Một hôm, thấy mẹ đang quét sân, bố giằng lấy chổi quét loẹt xoẹt. Lát sau, bố ra giếng giặt quần áo, mẹ từ trong nhà chạy ra hô hoán ầm lên:
"Ấy chết, đó là việc của đàn bà! Ông để đấy tôi."
Thấy bố mẹ tranh nhau làm việc nhà, tôi thấy buồn cười quá nhưng miệng lại nói:
"Bố mẹ hạnh phúc thật đấy!"
"Mẹ không biết thế nào là hạnh phúc nhưng con người cứ phải sống đơn giản như thế này mới phải". Mẹ quay sang tôi nói.
Đã hơi muộn rồi, tôi biết bố mẹ ở quê nghỉ sớm, bèn ra dọn giường. Tôi mang cái chăn mới ra giường đôi. Bố mẹ liền ngăn lại, ôm chăn mới vào căn phòng nhỏ, bố mẹ hầu như đồng thanh nói: Bố mẹ ngủ giường một trong này. Tôi không đồng ý, giường một làm sao ngủ được hai người. Mẹ tôi bảo, được, chật một tí càng ấm cúng.
Đêm, tôi nằm trên giường đôi, không tài nào ngủ được. Ai đời để bố mẹ ngủ giường một, mình nằm giường đôi. Ở quê, chắc bị bà con chửi chết!
Nửa đêm, tôi vẫn chưa chợp mắt, nằm nghĩ miên man. Không biết bố mẹ đã ngủ chưa, ngủ có ngon không? Đi đường cả ngày chắc mệt lắm! Tôi xuống giường, rón rén ra bật đèn phòng khách, rồi khe khẽ đẩy cánh cửa khép hờ của căn phòng nhỏ.
Qua ánh sáng dịu mát của phòng khách, tôi nhìn thấy bố mẹ nằm trở đầu đuôi, người khum như con tôm. Bố mẹ ngáy nhè nhẹ, ngủ rất say. Trên giường hơn một mét, có đến nửa mét ở giữa để trống! Giường nhỏ thế, sao bố mẹ không nằm vào giữa? Nằm như thế mệt lắm! Nhìn dáng nằm co ro của bố mẹ, sống mũi tôi bỗng cay xè. Tôi chỉ muốn đánh thức bố mẹ dậy, mời bố mẹ ra ngủ giường đôi. Nhưng tôi vẫn đứng im như trời trồng, bần thần nhìn dáng ngủ say sưa của bố mẹ.
Tôi thức suốt đêm. Tảng sáng, tôi lại rón rén đến trước cửa căn phòng nhỏ, mẹ tôi vẫn khom người nằm xoay lưng vào tường, bố vẫn để nửa người chơ vơ mép giường. Tư thế nằm của bố mẹ, cả đêm không hề thay đổi. Mẹ ơi, mẹ có thể nằm dịch ra ngoài một tí, bố chừa chỗ cho mẹ đấy. Bố ơi, bố nằm dịch vào trong đi, người mẹ đã nằm sát vào tường rồi, để một khoảng trống cho bố đấy. Tôi thốt lên trong lòng.
Trở về phòng mình, nhìn chiếc giường đôi trống trải, lòng tôi đau như cắt.
Sáng sớm, mẹ đánh thức tôi dậy, mắng yêu sao con không đi làm. Mắt tôi đỏ ngầu, vội nói dối con đã xin nghỉ phép. Tôi hỏi, bố mẹ đêm qua có ngủ được không ạ? Bố mẹ nói, ngủ ngon lắm. Khi ra ngoài này, bố mẹ cứ lo lạ giường không ngủ được, bây giờ thì hết lo.
Tim tôi đau thắt, nước mắt chỉ trực chảy ra. Bố mẹ ơi, con có lỗi với bố mẹ.
Mẹ tôi đặt tay lên vai tôi nói: Con có lỗi gì đâu. Bố mẹ muốn ngủ giường một. Tối nay ta vẫn ngủ giường đó, ông nhỉ?

Bố tôi gật đầu: Ừ, giường một cũng tốt chán!
Read more…

Nhìn đời bằng tâm

00:47 |

Ngươi mù nhưng tâm ngươi sáng thì sao ngươi phải chết? Ngươi sống vì ngươi đâu phải vì bọn chúng?

***
Ở giữa một đàn vịt trên khắp cánh đồng tự dưng xuất hiện con vịt mù. Nó mù nên chẳng thấy đường về chuồng thế là nó cứ la quát quát như hi vọng số còn lại sẽ la theo để nó biết được hướng về cùng, nó cứ lạng hết bên này đến bên kia nó mệt nhoài rồi nó lại xoay vòng tròn. Nó cứ nghĩ cả bầy sẽ đợi nó nhưng không... là ngược lại mới đúng.


Nó la quát quát là số con vịt kia lại tránh xa ra như thể sợ điều xui rủi gì đó, rồi con đầu đàn hỏi con vịt mù:
- Ngươi từ đâu xuất hiện?
Con vịt mù nói nhẹ nhàng: tôi vốn dĩ xưa giờ đã cùng đàn với ngài mà!
- Con vịt đầu đàn cười khinh bỉ rồi nói: ngươi nhìn đi , trong đàn của ta có con nào mù như nhà ngươi không?mà ngươi lại nói cùng đàn với ta...
Con vịt mù im lặng và chỉ biết rưng rưng nước mắt.... nó lạng lạng xoay xoay và chẳng ai biết được nguyên nhân vì sao nó mù... cũng chẳng ai buồn bận tâm tới nó.
Nó buồn nó lầm lũi rồi nó về nhà nói với chủ nó:

- Ông chủ ơi ông hãy giết tôi đi!
Chủ nó ngạc nhiên:
- Tại sao? trong muôn loài, con vật nào cũng muốn sinh tồn vậy tại sao ngươi muốn chết?
- Thưa ông, tại tôi mù.
- Ngươi mù, vậy là ngươi muốn chết sao?
- Dạ, thưa ông, tôi mù làm cả đàn xa lánh tôi, cả đàn ghét bỏ tôi.
- Vậy à, vậy bọn chúng có hỏi tại sao ngươi mù không? Bọn chúng có biết được ngươi vì kiếm ăn mà vô tình bị tổn thương ở đôi mắt nên ngươi mù không? Bọn chúng có biết dù ngươi mù nhưng hằng ngày ngươi vẫn biết đường về đến chuồng biết được điều mà bọn chúng không hề biết không?
Ngươi mù nhưng tâm ngươi sáng thì sao ngươi phải chết? Ngươi sống vì ngươi đâu phải vì bọn chúng?

Đến khi nào ngươi cảm thấy tâm ngươi không còn sáng nữa thì ngươi hãy chết còn ngày nào tâm còn sáng thì ngươi hãy sống!
Read more…

Jake - huyền thoại người cá sấu

05:51 |

Ngày 9/11/1993, tuần báo World Weekly News cho chạy dòng tít lớn ngay trên trang nhất “Phát hiện sinh vật nửa người nửa cá sấu trong đầm lầy Florida”, kèm theo đó là bức ảnh quái nhân gây “cơn sốt” hầm hập cho dư luận Mỹ một thời.


Huyền thoại người cá sấu

“Lại thêm một sinh vật chưa đi hết chặng đường tiến hóa. Quái nhân có đầu và nửa cơ thể trên giống người, còn nửa thân dưới đích thực là của loài bò sát - đã bị bắt sống khi đang nằm phơi nắng gần khu vực đầm lầy Big Cypress” - bài báo lá cải mở đầu bằng giọng hùng hồn.
“Có thể khẳng định, sinh vật này là một trong số những tổ tiên của loài người, trên đường tiến hóa đã “lạc hướng” sang ngã rẽ khác để có hình thù kỳ dị như ngày hôm nay”.
Sinh vật nửa người nửa cá sấu
(Ảnh: Happydeathinc)
Bài báo cũng trích dẫn đôi lời phân tích từ một nhân vật được gọi là “Tiến sĩ Simon Shute”: “Tôi thật sự bất ngờ trước kích thước hộp sọ của nó, chắc hẳn bộ não bên trong cũng lớn ngang ngửa với não người... Người ta cũng đang ráo riết tìm kiếm xem liệu còn sinh vật nửa người nửa cá sấu nào khác còn hiện hữu nữa không, bởi nếu không có cộng đồng giống loài thì chẳng sinh vật riêng lẻ nào có thể tồn tại lâu được”.
Các bài báo về Người cá sấu trên tuần báo World Weekly News từ năm 1993-1997
Các bài báo về Người cá sấu trên tuần báo World Weekly News từ năm 1993-1997

Một bài báo trên Arab News số ngày 3/3/2000
Nhưng dù sao, World Weekly News cũng chỉ là một tờ báo lá cải. Để nghe câu chuyện xác thực nhất về người cá sấu, theo đồn đại của dân tình, phải tìm đếnViện bảo tàng tư Marsh's Free ở Long Beach, Washington.
Ông bà Marsh chạm trán Jake lần đầu tiên vào năm 1967, khi ấy Jake chỉ còn là cái xác khô được một tay buôn bán đồ cổ chuyên nghiệp gạ gẫm với giá 750 USD.
Đưa Jake về bảo tàng, ông Junior Marsh cũng không ngờ sẽ được nghe nhiều chuyện hay ho về người cá sấu đến thế, phần lớn là lời kể của khách tham quan.

Ông bà chủ Bảo tàng Marsh's Free ở Long Beach
Một đôi vợ chồng già ở Kelso cho biết họ đã từng tận mắt chiêm ngưỡng Jake tại 1 lễ hội ở Texas. Màn biểu diễn năm ấy không có gì đặc biệt, Jake trả lời các câu hỏi của khán giả tò mò bằng những cái gật đầu ra hiệu “Đúng” hoặc “sai”.
Còn theo lời kể của một khách tham quan khác, hồi còn sống Người cá sấu còn có sở thích hút xì gà và hay lân la tới các nhà thổ ở New Orleans để giải trí. Thậm chí hắn còn mặc váy dài lượt thượt và xuất hiện thường xuyên trong 1 câu lạc bộ ở San Francisco dưới cái tên Người cá Minnie.
Ngày nay, xác khô của Jake chiếm một vị trí khá khiêm tốn trong bảo tàng Marsh’s Free, bên cạnh những nhân vật khác “đình đám” không kém như cừu 8 chân, lợn 2 đầu...

(Ảnh: Happydeathinc)
Read more…

Bí ẩn về điềm báo trong giấc mơ

05:50 |
Một trong những thách thức lớn nhất với khoa học hiện đại là giải mã bộ não người với những thông tin được báo trước mà người ta thường gọi là “điềm báo trong giấc mơ”.

Bí ẩn những giấc mơ dự báo tương lai

Vì sao báo mộng lại có thể vượt trước được cả không gian, thời gian? Cho đến nay, vẫn chưa có được lời giải thích hợp lý.
Ngày 29/8/1893 tại Mỹ, phóng viên Samson của tờ báo “Hoàn Cầu” kết thúc công việc, nằm nghỉ trên sofa rồi ngủ luôn. 7 giờ sau tỉnh dậy, anh vẫn nhớ rõ mồn một những gì xảy ra trong giấc mơ. Anh ngồi ngay vào bàn làm việc và ghi lại tất cả: núi lửa Krakatoa phun mạnh ở gần đảo Java, dung nham và đá bùn cuốn một đám người ra biển… Samson viết xong, tiện tay ghi luôn 2 chữ“quan trọng” rồi ra về.
Bí ẩn về điềm báo trong giấc mơ
Rất nhiều người nằm mơ thấy 1 sự việc nào đó, sau một thời gian, sự thực lại xảy ra không khác gì giấc mơ họ từng trải nghiệm (Ảnh minh họa).
Hôm sau tổng biên tập đến thấy trên bàn làm việc của Samson có một bài viết, cho rằng anh đã nhận được tin tối qua, lập tức đăng ngay vào mục “tin khẩn”.Mấy chục tờ báo cũng đăng theo. Vì là tin thất thiệt nên dư luận phản đối gay gắt và Samson bị mất việc.
Tuy nhiên, chỉ mấy ngày sau đó, núi lửa Krakatoa quả nhiên hoạt động rất mạnh. Rất nhiều người thiệt mạng trong lần phun trào này. Giấc mơ đáng sợ của Samson trở thành hiện thực. Dư luận lại một lần nữa lên tiếng, nhưng đó là lời khen tờ báo Hoàn Cầu. Samson được coi là vị anh hùng của tờ báo. Chuyện ngẫu nhiên như vậy đến nay vẫn không có lời giải thích thoả đáng.
Trên thế giới, những chuyện báo mộng như vậy cũng không ít. Tổng thống Mỹ Kennedy nằm mơ thấy mình bị ám sát. Quả nhiên ông ra đã bị sát hại vào ngày 22/11/1963.
Ngày 3/3/1974, ở ngoại ô Paris, một máy bay DC-10 của hãng hàng không Thổ Nhĩ Kỳ bị nạn. 346 người thiệt mạng. Trước khi xảy ra sự việc này, một nữ công dân Mỹ, Robins, đã biết trước sự việc. Ngày 16/2, bà ta nằm mơ thấy chuyện đó và đã báo trước “Máy bay DC-10 đến London sẽ gặp nạn vào tháng 3 hoặc tháng 5, mấy trăm người chết, không ai thoát”.
Ngày 24/2, bà ta lại nằm mơ thấy rõ ràng sự việc: máy bay từ Paris đi London… tai nạn xảy ra trong rừng… một tuần nữa xảy ra. Lời dự báo của Robins được ghi âm và cục điều tra Liên bang gửi đến trực ban hàng không. Đáng tiếc là người ta đã không có biện pháp đề phòng nên tai nạn vẫn xảy ra.
Bí ẩn về điềm báo trong giấc mơGiấc mơ có thể là điềm báo trước tương lai. (Ảnh minh họa)
Một dẫn chứng nữa về giấc mơ tiên tri là giấc mơ về hỏa hoạn của một nữnhân viên cứu hỏa ở tiểu bang Georgia tên là Becky Denlinger. Ngày 8/11/1989 trong một giấc mơ khủng khiếp, bà thấy toàn thể nhân viên trong đội cứu hỏa của mình được huy động đến cứu khẩn cấp một tòa cao ốc đang bốc lửa vì bị một máy bay phản lực đâm nhầm vào. Cảnh tượng thật hỗn loạn và có rất nhiều người bị thương. Tiếng la hét và một tiếng nổ kinh hoàng.
Kinh hãi tỉnh dậy, mồ hôi tỏa khắp người, bà kể lại giấc mơ kỳ lạ cho các nhân viên trong đội nghe. Nhiều người cho đó là hiện tượng tự kỷ ám thị. Chỉ sau đó không đầy một giờ, toàn bộ đội cứu hỏa của Becky Denlinger phải tức tốc lên đường cứu chữa một đám cháy lớn tại một cao ốc ở cách chỗ họ 60 km. Một phản lực của hải quân Mỹ đã bị nổ và đâm vào tòa nhà làm phát ra đám cháy lớn khiến nhiều người bị thương và hai người thiệt mạng.
Ngược lại, có nhiều điều báo mộng đã giúp kịp thời thay đổi kế hoạch nên giảm được tổn thất và thương vong. Thí dụ như một giám đốc bệnh viện đã nằm mơ thấy sau năm 1972 sẽ có máy bay rơi xuống bên cạnh bệnh viện của ông. Ông đã áp dụng các biện pháp đề phòng. Ngày 7/2/1973, quả nhiên một máy bay chiến đấu phản lực đã rơi ngay cạnh phòng làm việc của ông. Vì đã có các biện pháp cấp cứu kịp thời nên giảm hẳn số thương vong.
Bí ẩn về điềm báo trong giấc mơCòn một chặng đường rất dài để con người hiểu hết về cơ chế của giấc mơ cũng như những ý nghĩa của nó.
Khoa học hiện đại đang đi sâu nghiên cứu giấc mộng, đã phát hiện được những chức năng liên tưởng, cấu tứ, gợi ý và sáng tạo của nó. Một số nhà khoa học đi sâu nghiên cứu về khả năng truyền cảm thông tin, những nghiên cứu về mặt này sẽ có khả năng giải thích được hiện tượng gợi ý. Nhưng để giải thích hiện tượng báo mộng vẫn còn thiếu sức thuyết phục. Vì sao báo mộng lại có thể vượt trước được cả không gian, thời gian? Cho đến nay, vẫn chưa có được lời giải thích hợp lý.
Read more…

Bí ẩn những vụ tự sát tập thể của loài vật

05:49 |
Một đàn cừu bỗng dưng "rủ nhau" nhảy xuống vực sâu, cả bầy cá heo thi nhau nhảy lên bãi biển, hàng ngàn con chuột cùng nhau lao mình xuống làn nước lạnh… Nếu như đấu tranh sinh tồn là quy luật của cuộc sống vạn vật trên trái đất, thì hiện tượng một số loài tự tìm đến cái chết hàng loạt là điều kỳ lạ mà cho đến nay các nhà khoa học vẫn chưa lý giải được cặn kẽ.

Bí ẩn quanh những vụ tự sát tập thể của động vật

Cừu tự sát

Ngày 26/8/2007, tại tỉnh Van phía Đông Thổ Nhĩ Kỳ ở gần Iran, hàng ngàn con cừu đã theo con đầu đàn nhảy xuống một khe núi để... chết. Tổng cộng 450 con đã chết trước sự bất lực của những người chăn cừu. Chúng đã nhảy từ độ cao 15 mét xuống vực sâu. Những chú cừu xấu số này sau đó lại trở thành tấm đệm cứu thoát được khoảng 1.100 con khác cũng lao xuống theo. Tuy nhiên chúng cũng gắng sức đập đầu vào vách đá để kết liễu tính mạng của mình.
Bí ẩn những vụ tự sát tập thể của loài vật
Động vật tự sát tập thể đến nay vẫn là 1 hiện tượng bí ẩn với khoa học

Cá voi tự sát tập thể

Trong những thập kỷ qua, tại nhiều vùng khác nhau trên thế giới, người ta thường chứng kiến những cuộc "tự sát tập thể" của các loài cá heo, cá mập và đặc biệt là những con cá voi khổng lồ trên các bãi biển.
Cư dân vạn chài ở vùng Nam và Bắc Mỹ, Nam Ohio, quần đảo Tasmania của Australia và cả Nhật Bản... từng chứng kiến nhiều trường hợp hàng chục con cá voi hay cá heo rủ nhau cùng tìm đến cái chết, thường vào khoảng thời gian từ tháng 12 đến tháng 3 hằng năm.
Bí ẩn những vụ tự sát tập thể của loài vật
Hiện tượng bí ẩn động vật tự sát làm đau đầu các nhà khoa học
Vụ tự tử lớn nhất của loài động vật biển này xảy ra vào ngày 18/11/1998, tại vùng biển New Zealand, hơn 300 con cá heo từ đại dương đã lao mình lên bãi cát, nằm phơi mình trước những ánh mắt hiếu kỳ của du khách. Điều kỳ lạ là khi người ta cố gắng đẩy chúng xuống nước thì chúng lại cứ ngoi lên, tựa hồ như chúng cố tình muốn chết. Dưới sức nóng của ánh nắng mặt trời và bị đè bẹp bởi trọng lượng bản thân, lũ cá heo dần dần không cử động được nữa. Vì không thể nâng lồng ngực lên để thở nên chúng đã chết ngạt sau một thời gian ngắn.
Tháng 9/2010, nhân viên môi trường tìm thấy gần 100 chú cá voi hoa tiêu mắc cạn tại bờ biển vịnh Spirit, cách Auckland, New Zealand 320km về phía Tây Bắc. Khoảng 60 trong số gần 100 chú cá voi dạt vào bờ đã chết. Các nhân viên của Cục bảo tồn động vật hoang dã New Zealand sau đó phải kêu gọi hàng trăm tình nguyện viên đến để giúp đưa những chú cá còn sống sót về lại biển.

Chuột tự sát

Hành vi tự sát tập thể không chỉ là hiện tượng lạ đối với cá heo hay cá voi mà còn tìm thấy ở loài chuột. Các nhà động vật học đã ghi nhận: Vào đầu tháng 5/1995, trên một vùng rộng chừng 10.000km2 ở khu vực tự trị Tân Cương(Trung Quốc) đã xảy ra hiện tượng chuột tự sát tập thể. Ở đây có loài chuột đồng mắt rất to, dân chúng gọi là "quỷ mắt lồi". Chúng kéo đến các ao, hồ, từng đôi một cắn đuôi nhau lao mình xuống nước tự tử. Chỉ vài hôm sau, tại tất cả các ao hồ trong vùng, xác chuột nổi kín mặt nước.

Mối tự sát tập thể vì đồng loại

Trong thế giới tự nhiên, lạ lùng nhất có lẽ là cách tự sát tập thể vì đồng loại củaloài mối Globitermes sulfureus. Khi một đàn kiến xâm nhập tổ, các chú mối thợ phản ứng như những quân nhân quyết tử trước kẻ thù. Bắt đầu từ vòng bảo vệ ngoài, lần lượt vào đến trong, chúng đồng loạt co cơ bụng cho đến khi cơ thể bị nứt ngang cổ, phóng ra một giọt nhựa dính. Kiến bị vướng chân trong chất nhựa dính này và chết tại chỗ. Cho đến nay các nhà khoa học vẫn chưa xác định được rằng mối có ý thức được hành vi tự sát của mình hay không nhưng chúng đã thực sự hy sinh thân mình để bảo vệ mối chúa. Điều này đồng nghĩa với việc bảo vệ giống nòi bởi những chiến binh mối, như các côn trùng thợ khác, không bao giờ sinh sản.

Chó nhảy cầu tự sát

Trong vòng 50 năm qua, khoảng 50 con chó đã nhảy xuống cầu Overtoun ở Milton, Scotland và chết. Điều đó khiến nhiều người đặt ra câu hỏi về sự huyền bí của cây cầu này. Cầu Overtoun được xây dựng năm 1895, cách mặt nước hơn 15m. Điều kỳ lạ nữa là những con chó chết ở đây đều nhảy cùng một vị trí.

Bồ nông mất phương hướng

Năm 2009, chim bồ nông ở Tây duyên hải Mỹ đột nhiên có những hành động rất lạ. Một số con đâm vào ô tô, con thì đâm vào thuyền buồm, những con khác mất phương hướng. Hàng trăm con cuối cùng đã chết. Vì sao lại có hiện tượng trên? Các nhà khoa học chưa có lời giải chính thức nhưng họ cho rằng có thể là do một loại virus hoặc thời tiết gây ra.

Mực tự sát

Bí ẩn những vụ tự sát tập thể của loài vật
Hiện tượng bí ẩn mực tự sát hàng loạt ở vịnh Monterey
Năm 2012, tại vịnh Monterey, hàng ngàn con mực Jumbo bỗng nhiên lao vào bờ tự tử. Nhiều người đã cố gắng cứu những con mực bằng cách đưa chúng trở lại biển nhưng sau đó, chúng vẫn tiếp tục lao vào bờ.

Chim tự sát hàng loạt

Ngôi làng Jatinga ở Ấn Độ được biết đến là nơi chim thường chết hàng loạt trong khoảng thời gian từ tháng 9 đến tháng 11. Hàng trăm con chim cứ đến lúc mặt trời lặn là đâm đầu vào các tòa nhà và cây cối. Các nhà khoa học cho rằng do loài chim này thích ánh sáng song đến nay hiện tượng này vẫn còn là vấn đề gây tranh cãi.

Thử đi tìm nguyên nhân

Điều gì đã khiến một số loài động vật rủ nhau cùng tìm đến cái chết? Nhiều giả thuyết được đặt ra trước hiện tượng tự tử tập thể này, nhưng không mang tính thuyết phục. Chẳng hạn như, với vụ tự sát tập thể của đàn cừu hàng ngàn con ở Thổ Nhĩ Kỳ xảy ra gần đây nhất. Theo tờ nhật báo Radikal của Thổ Nhĩ Kỳ thì nguyên nhân chính của vụ này là do những người chăn cừu ở làng Ikizler trong một thời gian dài đã lơ là việc chăn dắt, để cho chúng phải chịu nhiều đói rétvà kết quả là cuộc tự sát của cả bầy cừu. Tuy nhiên, lý giải này không được đông đảo giới khoa học đồng thuận, bởi người ta cho rằng dù có thế nào thì bản năng sinh tồn cũng chi phối mạnh mẽ cuộc sống của vạn vật.
Ở Australia, nơi thường xuyên diễn ra những màn tự sát của động vật biển, người ta đã thành lập một tổ chức chuyên nghiên cứu để tìm ra nguyên nhân của hiện tượng này. Cho đến nay các nhà nghiên cứu vẫn đang mải miết làm việc. Bộ trưởng môi trường liên bang Australia, một trong những thành viên của nhóm nghiên cứu này cho biết: "Hiện tượng cá voi tự sát tập thể diễn ra khá thường xuyên dọc theo bờ biển Tasmania và ở eo biển nối với Australia vào thời điểm này trong năm, cũng như ở New Zealand, nhưng thật không may cho đến giờ chúng ta vẫn chưa biết chính xác tại sao điều đó lại xảy ra".
Đối với một số loài động vật, như loài mối, loài bọ cạp..., một số nhà sinh vật học cho rằng, bản thân chúng sinh ra đã mang trong mình "gen tự sát". Việc cùng tìm đến cái chết trong một số hoàn cảnh nào đó giống như một hành động theo bản năng di truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác với sự chọn lọc tự nhiên, sao cho có lợi nhất cho nòi giống.
Kinh nghiệm dân gian lại khẳng định hiện tượng loài vật nào đó tự sát tập thể là dấu hiệu báo trước một hiểm họa thiên nhiên lớn sắp xảy đến như động đất, sóng thần, bão lốc... Có quan điểm khoa học cho rằng hiện tượng này là biểu hiện của quy luật tự nhiên về cân bằng sinh thái: loại bỏ số khẩu dư thừa trong một cộng đồng. Như sự tự sát của những con chuột ở Na Uy chẳng hạn. Chúng ý thức được tình trạng thiếu thốn thức ăn nên đã tự nguyện nhận lấy cái chết để những con còn lại không bị chết đói. Tuy nhiên, cơ chế nào dẫn đến hành động tự sát tập thể của những loài vật này và hành động đó thực sự "có ý thức" hay không thì cho đến nay vẫn còn là điều bí ẩn.
Read more…

Bí ẩn những con tàu ma (phần 1)

05:48 |
Hàng thế kỷ nay, sự thật về những con tàu ma vẫn luôn là nỗi ám ảnh của những người đi biển. Số phận và nguyên nhân biến mất đầy bí hiểm của những thủy thủ đoàn như thế nào?... có lẽ vẫn sẽ là một ẩn số không có lời giải.

Những con tàu ma bí ẩn nhất của ngành hàng hải thế giới

“Tôi là người duy nhất còn sống sót….”

Vào khoảng những năm 40 của thế kỷ trước, sự biến mất đầy bí hiểm của toàn bộ thuỷ thủ đoàn trên con tàu Urang Medana của Hà Lan được cho là một bí ẩn lớn nhất trong lịch sử ngành hàng hải thế giới.
Ở thời điểm đó, một vài trạm rada của Anh đặt tại Singapore và Sumatra (Indonesia) thông báo có nhận được tín hiệu cấp cứu từ tàu Urang Medana của Hà Lan với nội dung: “SOS… SOS tất cả đã chết… tôi là người duy nhất còn sống sót…”, tiếp sau đó là hàng loạt các ký tự lộn xộn và các dấu chấm. Một lát sau tín hiệu được nối lại, nhưng chỉ có một câu duy nhất là “Tôi đang chết dần”, rồi kết thúc bằng một sự im lặng đến ghê rợn. 
Bí ẩn những con tàu ma (phần 1)
Con tàu ma Urang Medana
Các cuộc tìm kiếm cứu hộ nhanh chóng được thiết lập và đã cho kết quả. Con tàu được tìm thấy tại vịnh Malacca, cách nơi phát tín hiệu trước đó khoảng 80 km. Khi bước chân lên Urang Medana, ngay lập tức các nhân viên cứu hộ phải sởn gai ốc trước cảnh tượng kinh hoàng trước những cái chết một cách bất thường của toàn bộ thủy thủ đoàn.
Vị thuyền trưởng nằm ngay tại tại vị trí điều khiển, còn các sĩ quan và thuỷ thủ thì nằm rải rác khắp nơi trên tàu. Một nhân viên điện đài có lẽ là người đã phát ra tín hiệu cấp cứu, đã chết trong trạng thái làm việc. Ngay đến con chó trên tàu phải nhận một cái chết hết sức bất thường khi mõm của nó vẫn còn đang nhe nanh như đe dọa ai.
Điểm chung duy nhất là trên khuôn mặt của tất cả mọi người đều hiện rõ mộtnỗi sợ hãi khủng khiếp. Càng kỳ lạ hơn, không hề có bất kỳ một dấu hiệu tổn thương nào trên tất cả các tử thi. Giả thuyết về một vụ tấn công của cướp biển ngay lập tức bị loại bỏ bởi toàn bộ những thứ có giá trị trên tầu đều còn nguyên vẹn. 
Tuy nhiên, trong suốt chiều dài của thế kỷ 20, đây vẫn chưa phải là thảm hoạ duy nhất.
Vào năm 1955, trên biển Thái Bình Dương người ta còn tìm thấy một chiếc thuyền buồm của Mỹ mang tên MB Elip cũng có những hiện tượng tương tự. Trên tàu, nước ngọt và đồ ăn dự trữ vẫn còn nguyên vẹn, các phương tiện cứu hộ vẫn chưa hề được sử dụng, vậy mà không có lấy một bóng người.
Khoảng 5 năm sau, trên biển Đại Tây Dương cũng xuất hiện hai chiếc thuyền buồm của Anh trôi dạt. Năm 1970, tất cả thuỷ thủ đoàn cùng với con tàu trở hàng của Anh mang tên Minton đột ngột mất tích một cách lạ lùng mà cho đến nay vẫn còn là một ẩn số. Rồi đến năm 1973, một tai nạn đã xảy ra và làm đắm chiếc tàu đánh cá Anna của Na Uy. Những thủy thủ trên những con tàu khác gần đó vô tình chứng kiến vụ tai nạn lấy làm lạ khi sự việc diễn ra, họ không thấy có bất kỳ ai trên boong tàu.

Giọng nói từ biển khơi 


Một trong những bức tranh đầu tiên mô tả về việc những thủy thủ Anh trên tàu Jea Grasia phát hiện con tàu ma Maria Chelesta
Trong lịch sử ngành hàng hải, sự mất tích kỳ lạ của toàn bộ thuỷ thủ đoàn trên con tàu nổi tiếng Maria Chelesta luôn được nhắc đến như một bí ẩn vĩ đại nhất của đại dương. Vào tháng 12/1872, thuỷ thủ trên tàu Jea Grasia của Anh bất ngờ gặp một chiếc thuyền buồm di chuyển một cách không bình thường. Đến khi tiến lại gần, họ rất đỗi ngạc nhiên khi trên boong thuyền Chelesta không có bóng dáng của con người mà vô lăng lái lại không được cố định.
Một hoa tiêu và hai thuỷ thủ người Anh quyết định thâm nhập vào con thuyền này để tìm hiểu tình hình. Không hề có bất kỳ dấu hiệu nào của con người. Vật giá trị nhất mà họ tìm được chính là cuốn nhật ký đi biển, trong đó ngày cuối cùng được đặt bút có đề ngày 24/11/1872 (con thuyền được tìm thấy vào ngày 02/12).
Con thuyền này được đưa về eo biển Gibraltar của Anh để các chuyên gia giàu kinh nghiệm điều tra bí ẩn đã xảy ra với nó, tuy nhiên mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng.
Năm 1937, nhà vật lý của Liên Xô là Vladimir Suleykin đã đưa ra một giả thuyết được cho là tương đối thuyết phục. Trong một hành trình trên biển Kaspi trên tàu thuỷ văn Taimưr, một nhà khoa học đi cùng Vladimir Suleykin đã thực hiện thí nghiệm với một quả cầu thám không chứa đầy khí hydro: khi quả cầu này được đưa đến gần ai thì người đó bỗng xuất hiện một cảm giác đau buốt trong màng nhĩ, còn khi đưa ra xa cảm giác đau đớn đó dần tan biến.
Vladimir Suleykin liền để ý tới hiện tượng lạ lùng này để rồi không lâu sau đó đưa ra nhận định của mình trên báo chí rằng, gió thổi qua các cơn sóng trong những ngày biển động đã tạo ra trong không khí các dao động sóng hạ âm mà tai con người không nghe thấy. Sóng hạ âm này rất có hại đối với con người. Trong dải tần thấp hơn 15 héc, sóng hạ âm không chỉ gây tổn thương cho màng, mà còn gây rối loạn hệ thần kinh trung ương và ảnh hưởng đến thị giác. Ở dải tần dưới 7 héc, sóng hạ âm đôi khi gây tử vong đối với con người. Như vậy, nơi nào xuất hiện bão thì ở đó xuất hiện sóng hạ âm. Hiệu ứng này được V. Suleikyn gọi là “âm thanh của biển cả”. 
Read more…

Truyền thuyết về loài "rắn biển khổng lồ"

05:46 |

Tháng 7/1897, tàu chiến Pháp Avalanche đã đụng độ quái vật biển được gọi là "rắn biển khổng lồ" đến 3 lần trong vịnh Along. Đại bác được nã rần nhưng không chạm được nó. Trước Avalanche, những con tàu khác cũng đã gặp "rắn biển khổng lồ". Kể từ đó, "rắn biển" trở thành một trong các bí ẩn lớn nhất của động vật học...


Câu chuyện về "rắn biển khổng lồ"

Thực tế và truyền thuyết

Tàu hộ tống Anh Daedalus thực hiện hải trình từ Antilles đến Cap. Ngày 6-8-1848, lúc 16 giờ, trong miền Nam Đại Tây Dương giữa đảo Saint-Hélène và Cap của BonneEspérance (còn gọi là Mũi Giông Tố, nằm ở phía nam châu Phi), dưới làn gió mát tây bắc và bầu trời quang tạnh, viên sĩ quan Sartoris chợt thấy rõ một vật đáng ngờ trong lớp bọt sóng ồ ạt. Sartoris tức thì cảnh báo với chỉ huy M'Quhae trên cầu tàu. Con vật nổi lên mặt biển được nhìn thấy có dáng dấp như rắn biển khổng lồ. Đầu quái vật nhô cao trên mặt nước 2 mét. Một phần thân của nó thấy rõ dài trên 15 mét.
Truyền thuyết về loài "rắn biển khổng lồ"
Loài quái vật biển trong truyền thuyết
Quái vật bơi dọc theo con tàu, giữ một khoảng cách. Khi thì nó xuất hiện dưới vỏ tàu, lúc bên mạn trái, lúc lại bên mạn phải tàu. Cả thủy thủ đoàn đều chăm chú quan sát hành động của quái vật trong khoảng 20 phút. Có một điều lạ lùng là vào 10 năm sau, cũng tại vị trí này, chỉ huy tàu Carnatic là Shuckling cũng chứng kiến cảnh tượng tương tự. Đầu tiên, ông tin rằng đó là một thanh gỗ dài, phần sót lại của cột buồm. Nhưng liền sau đó ông thấy “cột buồm” này động đậy và rõ ràng là có cái đầu nhô lên. Quái vật có một vài chi tiết dường như giống với quái vật mà tàu Daedalus đã nhìn thấy.
Các báo cáo của hai vị thuyền trưởng này đã khiến cho báo chí Anh thời đó hao tốn biết bao giấy mực. Các bằng chứng này tiếp tục được xác minh bởi các câu chuyện kể định kỳ của các thủy thủ mà trong đó nghiêm chỉnh nhất là câu chuyện của Vịnh Along xảy ra vào ngày 25/2/1904.

Một vệt đen lạ lùng

Hôm đó, pháo hạm La Décidée chuẩn bị tập trận dưới sự chỉ huy của Đại úy hải quân L'Eost. Buổi chiều, L'Eost chú ý đến một vệt đen dài 300 mét xuất hiện bên mạn trái con tàu. Trên bề mặt của nó có phủ lớp tảo dày có vẻ giống như vảy cá. Pháo hạm La Décidée lừ lừ tiến đến gần vệt đen hơn. Một chiếc canô được chuẩn bị thả xuống biển. Mọi người trên tàu im lặng theo dõi.
Bất ngờ “dải đá ngầm” động đậy mạnh tựa như chuyển động của địa chấn. Đó là một giả thuyết có thể chấp nhận. Song điều đáng ngạc nhiên là biển vẫn tĩnh lặng, ngoài cơn xoáy nước nhẹ do các “khối đá” tạo ra. Thêm vài giây trôi qua, L'Eost hạ lệnh tắt hết các động cơ. Bây giờ viên đại úy không còn tin vào chuyển động địa chấn nữa, mà cho đó là một hay nhiều con vật mà không biết được loài gì. L'Eost chưa kịp ra lệnh thả canô xuống biển thì đột nhiên “các khối đá” thay đổi hình dạng.
Trước sự kinh ngạc của mọi người, một con vật khổng lồ hiện ra là loài bò sátvới lớp da sần sùi, màu nâu. Không trông thấy đầu con vật. Bất ngờ "con rắn" biến mất. Không lâu sau đó con vật biển bí ẩn lại xuất hiện cách tàu 150 mét. Lần này nó tiến lên rất nhanh và mọi người thấy được cái đầu hình tam giác và con mắt xếp nếp của nó. Đường kính đầu rắn khoảng 80cm. Quái vật dường như không thấy chiếc tàu.
Theo truyền thuyết, loài rắn biển này đã gây run sợ cho nhiều thế hệ thủy thủ, nhưng lúc này dường như nó vô hại. Nó bơi đằng sau tàu, nổi lên vài giây bên mạn phải tàu và cuối cùng lặn mất.

Phân tích của ngành động vật học

Điều thấy rõ là sự tồn tại của loài "rắn biển khổng lồ" đã ám ảnh nhiều nhà động vật học và động vật học ẩn. Năm 1893, nhà động vật học Hà Lan Oudemans đã xuất bản cuốn sách về bí ẩn này (“Rắn biển khổng lồ”). Ông kết luận rằng đó là một loài động vật chân vây (pinnipède) có dáng như khủng long cổ dài (plésiosaure) và được ông đặt tên là Megophias megophias. Sự mô tả của Oudemans dựa trên cơ sở tập hợp nhiều động vật.
Năm 1965, Bernard Heuvelmans xuất bản một cuốn sách về vấn đề này. Qua nghiên cứu thống kê hàng trăm bằng chứng, Heuvelmans muốn chứng minh rằng "rắn biển khổng lồ" có nguồn gốc phức tạp:
  • Các con vật quan sát thấy, nhưng chưa xác định được vào thời điểm xảy ra sự kiện, và được ghi chép đó là: cá mập voi (cetorhinus maximus), mực thẻ khổng lồ (architeuthis), cá đai (regalecus glane), loài giun vòi to lớn như loài lineus longissimus.
  •  Những con vật không có quan hệ gần gũi với những con vật có dạng rắn chưa được xác định.
Theo Heuvelmans, chiếc cổ dài hiển nhiên là của loài động vật chân vây, còn 4 loài khác có lẽ thuộc bộ cá voi có cổ nhỏ. Con nhiều bướu chắc chắn có quan hệ gần gũi với loài zeuglodonte.

Các bằng chứng mới nhất về rắn biển

Ngày 30/7/1915, tàu ngầm Đức U-28 đánh đắm chiếc tàu Iberia của Anh và nó bị nổ ở độ sâu từ 100 đến 200 mét. Cùng với các mảnh vỡ con tàu bắn tung lên không, một con cá sấu biển khổng lồ dài 20 mét cũng bị hất tung lên cao và rơi xuống giãy giụa trong nước.
Ngày 30/12/1947, con tàu khách Santa Clara của Mỹ va phải một con vật dạngcá chình dài khoảng 15 mét ở ngoài khơi Bắc Carolina. Con vật sau đó bị thương đến chết và máu chảy loang một vùng nước biển.
Tháng 10/1969, ở độ sâu 270 mét ngoài khơi vùng Bermudes, tàu ngầm Alvin“mặt đối mặt” với một con vật khổng lồ đầu loài bò sát và cổ dài. Nhưng không may là con vật đã lặn mất trước khi nó được quay phim. Vào tháng 4/1977, ngư dân đánh lưới rê người Nhật Bản Zuiyo Maru bắt được một vật khổng lồ dài hơn 10 mét. Các bức ảnh chụp cho thấy một con vật cổ dài, đuôi dài giống như loài khủng long cổ dài. Nhưng cũng lại không may là ngư dân đó đã vứt xác con vật xuống biển vì không chịu nổi mùi hôi thối của nó.
Truyền thuyết về loài "rắn biển khổng lồ"
Một con rắn biển trôi dạt vào bờ biển nam California, Mỹ hồi năm 2013
Rick Feeney, người quản lý bộ sưu tập sinh vật biển tại Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Los Angeles cho biết: "Chúng là những sinh vật tuyệt đẹp, làn da bạc với những vệt màu xanh óng ánh và vây đỏ tươi”.
Ông còn nói thêm: "Hình thể của rắn biển giúp chúng ngụy trang một cách hoàn hảo trong làn nước. Con người chỉ có thể chiêm ngưỡng vẻ đẹp kì diệu đó mỗi khi chúng trồi lên mặt biển. Sự kiện này cũng gần giống như việc bắt gặp người ngoài hành tinh.”
Theo ông Feeney, việc rắn biển lạc vào vùng nước nông gần bờ là hiện tượng khá hiếm. Chỉ có khoảng 500 trường hợp được ghi nhận kể từ năm 1700 tại nhiều nơi trên thế giới, bao gồm Anh, Úc, Mỹ, Mexico, Costa Rica và Nhật Bản.
Hồi năm 2013, hai con rắn biển đã chết và trôi dạt vào một bãi biển ở Mỹ chỉ trong một tuần. Các nhà sinh vật biển đã ngay lập tức thu thập các mẫu vật, đồng thời gửi mẫu tới các tổ chức quan tâm đến loài cá khổng lồ này.
Cho đến nay, lý do tại sao rắn biển dạt vào bờ vẫn còn là một bí ẩn lớn. Rất nhiều giả thiết đã được đưa ra, bao gồm bão, quá trình giao phối, nạn đói và cả bệnh tật.
Rick Feeney cho rằng thủy triều đỏ, động vật ăn thịt, sự biến đổi khí hậu đại dương, con người…là những tác nhân cộng gộp dẫn đến hiện tượng rắn biển dạt bờ.
Ở Nhật Bản thậm chí còn tồn tại những truyền thuyết về việc rắn biển có khả năng dự báo động đất. Tuy nhiên, ông Feeney đã bác bỏ giả thiết này.
Các nhà khoa học đang hy vọng, sự phát triển của khoa học kỹ thuật sẽ mang đến những phương tiện hiện đại để vén bức màn bí mật về một loài sinh vật biển đã trở thành huyền thoại.
Read more…

Tin Hay